Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

11/01/2014

Còn 20 ngày nữa là đến Tết nên mặc dù là đầu năm 2014 nhưng ai cũng tất bật với việc công, việc tư. Ai cũng có vẻ lo lắng, mệt mỏi vì những lo toan cho cái tết của gia đình mình. Nào sửa nhà, dọn nhà, nào lo sắm sửa đồ đạc, quần áo mới, nào chuẩn bị quà tết... Thời kinh tế khó khăn, nhiều người nặng trĩu nỗi lo, và mình cũng vậy, dù mình chẳng có kế hoạch sửa chữa nhà cửa hay mua sắm quàn áo gì cho tết.
Năm 2013 là 1 năm tồi tệ với mình, nhất là tài chính. Dù đã cố gắng tiết kiệm chi tiêu nhưng với thu nhập của vợ chồng mình vẫn không đủ để lo toan mọi việc. Mình thật sự ko biết phải làm thế nào khi tết đã đến gần mà trong nhà không có tiền...

haiz.. cuộc sống sao lại có những lúc khó khăn thế nhỉ?

Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

Tháng 11-2013

 HT STUDIO
Hạt Thóc - 29 tháng
Thời gian qua nhanh, đã lại gần hết năm rồi.
Con gái cũng đã lớn hơn nhiều, đã đi học và biết nhiều hơn.
Cuộc sống gia đình vẫn thế, kinh tế lẹt đẹt, chưa khá lên được. vẫn phải lo cơm áo từng ngày.
Phải cố gắng thêm nữa. mong sẽ có tương lai sáng sủa hơn. Chỉ mong cả gia đình khỏe mạnh, và con gái sẽ luôn vui cười như thế! 

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

Tháng 6 rồi bé ngoan...

Tháng 6 đã tới rồi đó Hạt Thóc.
Còn 5 ngày nữa là đến ngày 13/6, ngày con chào đời.
2 năm rồi, mẹ vẫn nhớ khoảnh khắc con đến với cuộc đời này.
2 năm với bao niềm vui của con, đôi khi là nỗi buồn của mẹ, là lo lắng xen lẫn tiếng cằn nhằn của cha...
Mẹ đã quen rồi, những khi con mệt, con bệnh, những đêm giấc ngủ không tròn.

Mẹ yêu con, vòng tay con ôm mẹ thật chặt, hun mẹ chụt chụt mỗi khi mẹ về đến nhà. Yêu lúc con nhõng nhẽo, ăn vạ rồi lại khoanh tay: xin lỗi mẹ Ánh...  Yêu lúc con hát ca vang nhà...

Thóc của mẹ giờ đã 2 tuổi rồi...  đã đi nhà trẻ, đã biết ngày càng nhiều về cuộc sống xung quanh.
Mẹ mong con luôn khỏe mạnh, ngoan ngoãn như thế.
Dẫu cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng mẹ sẽ luôn ở bên cạnh che chở, yêu thương con, để mỗi ngày thấy con vui cười, khôn lớn...

Đã có lúc khó khăn, mẹ muốn thời gian quay trỏ lại, quay lại để mẹ không sinh con ra giữa những khó khăn như thế, để con không phải thiếu thốn so với người khác, không phải chịu những con đau bệnh... Nhưng con đã đến, như 1 thiên thần, và mẹ sẽ làm tất cả những gì có thể để cho con giữ mãi nụ cười thiên thần ấy.
Yêu con rất nhiều!


Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2013

Hạt Thóc - 21 tháng rồi..

 21 tháng, con lớn nhìu rồi, yêu lắm cơ.
Nhưng giá như mẹ có thể  cho con nhiều hơn những gì như hiện tại thì có lẽ mẹ còn hạnh phúc hơn..
Cuộc sống còn nhiều khó khăn...

Gương mặt suy tư này không phải  tâm trạng của con, đó chỉ là 1 góc hình khi cha chụp thôi... nhưng đó lại là tâm trạng của mẹ, là sự suy tư của mẹ. Phải làm sao để lo cho con 1 và gia đình cuộc sống đủ đầy? Mẹ sợ... sợ sự lạnh nhạt, sợ nỗi cô đơn giữa cuộc đời bao la này... sợ lúc nào đó mẹ sẽ buông tay... con còn quá nhỏ...
Tiếng cười của con mỗi ngày là niềm vui cũng là trăn trở của mẹ. Đó cũng là động lực để mẹ vượt qua tiếng thở dài từng đêm. Mẹ sẽ cố gắng, cố gắng thêm nữa...Yêu con rất nhiều.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Quay lại...

Quay lại đây sau một thời gian dài... Lúc trước chơi vì thấy lạ. Bây giờ Yahoo Blog sắp nghỉ chơi rùi... có lẽ đây là nơi dừng chân cho những khi mỏi mệt.
Một số bạn bè yahoo cũng chuyển sang dùng loại này.
Thử tiếp tục xem sao! :)
Thóc ui... chào nhà mới nào!
Mẹ con Hạt Thóc.

Thứ Tư, 15 tháng 9, 2010

Mong yêu thương còn mãi!

Yêu thương là gì? Nhiều người thường thắc mắc như vậy. Có người nghĩ yêu thương là điều gì đó cao siêu, xa vời lắm, riêng với em yêu thương là nhũng điều thật gần gũi, êm đềm.
Yêu thương là mỗi sáng thức dậy thấy mình đang ở trên chiếc giường nhỏ ấm áp, ngoài cửa chú mèo kêu "meo meo" đòi vào nhà, em trở dậy xuống bếp chuẩn bị chút gì đó cho ngày mới.
Yêu thương là làn khói mỏng trên tách trà sớm của bố; ly sữa nóng của mẹ và những vụn bánh ngọt cho chú mèo dưới sàn nhà; cả ly cafe của anh (trừ mùi khói thuốc anh hút); là sau tiếng chào bố mẹ, anh chở em ra bến xe bus, hôn anh thật nhanh rồi em bước lên xe, ngồi trên xe mỉm cười một chút chuẩn bị tinh thần sẵn sàng cho ngày làm việc mới...
Yêu thương là tất cả những chuyện thường ngày nơi công sở, nhưng bận rộn công việc, những thảnh thơi giờ nghỉ, những lúc lang thang internet nhận được những dòng tin nhắn từ bạn bè...
Yêu thương, em yêu cả lúc cùng những người lạ chen lấn trên chuyến xe chiều chật trội, ai cũng muốn về nhà sớm nên ráng cùng nhau chia sẻ chỗ đứng, nhìn nhau cười cười an ủi "lát họ xuống bớt sẽ thoáng hơn", rồi những câu chuyện rì rầm chẳng biết bắt đầu và kết thúc như thế nào, em gọi đó là : chuyện trên xe buýt...
Yêu thương là mỗi buổi chiều em về nhà đều có anh mở cửa đón em, là bữa cơm chiều gia đình quây quần bên nhau, mẹ lấy thêm đồ ăn cho bố còn bố thì nhắc mãi điệp khúc " không, không - thôi, thôi". Em - anh nhìn nhau cười, không biết mai mốt mình có như vậy không nhỉ!
Mỗi ngày trôi qua, yêu thương là phút bên anh sau một ngày dài, mình bên nhau nói chuyện về những chuyện xảy ra trong ngày, rồi bình yên đi vào giấc mơ... để ngày mai lại là một ngày vui mới.
Vậy đó, yêu thương là những điều thật giản dị, từ tiếng cười của bố, tiếng đọc kinh của mẹ, đến tiếng gõ máy lóc cóc của anh và cả dáng em lăng xăng chạy khắp nhà... Những điều thật nhẹ nhàng, và từng ngày trôi qua, em mong yêu thương còn mãi...

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

Trước đám cưới...

Thấm thoắt mà tháng 7 rồi... thời gian qua nhanh thật... Còn hơn 20 ngày nữa tới đám cưới rồi... Liệu mọi chuyện có tốt đẹp không?
Tôi từng thấy các cặp vợ chồng xích mích, cãi nhau trước đám cưới vì một số chuyện không như ý, người nọ trách người kia không làm tốt công việc... rồi giận hờn... sau đó thì mọi chuyện lại đâu vào đó... đôi đã từng không hiểu sao lại như vậy...
Dạo này tâm trạng tôi đôi khi cũng không thoải mái, có chút căng thẳng... không biết có phải là cái tâm lý chung trước ngày cưới hay không, nhưng tôi cảm thấy lo lắng, tôi không biết mọi chuyện sẽ như thế nào...
Anh là người nhạy cảm, đặc biệt không thích chuyện cãi cọ, tôi cũng không dám làm anh phật lòng... tôi sợ làm anh buồn, sọ phải nhìn anh trong tâm trạng chán nản... sợ đến nhói lòng cái giọng nói vô hồn của anh khi anh giận tôi...
Gần đây tôi hay cảm thấy mệt mỏi, có lẽ vì hàng ngày đi làm xa, lại thường về muộn... anh bảo tôi : "lúc này em làm biếng rồi đó..." thật ra tôi cũng bớt chăm chỉ 1 chút, nhưng không phải vì tôi lười, chỉ vì thấy trong người không khỏe, lúc nào cũng như thiếu ngủ, làm việc cũng lừ đừ nên chẳng muốn làm gì... Tôi nghĩ anh cũng thông cảm cho tôi... nhưng đôi lúc nghe câu nói nửa đùa nửa thật của anh tôi cũng chạnh lòng... Có lẽ tôi phải cố gằng nhiều hơn...
Trước đám cưới.... xem ra mọi chuyện không đơn giản... phải điều chỉnh tâm lý, và nói chuyện với anh nhiều hơn... còn giờ thì ngủ 1 chút... lát anh lên tới đi SG... mình mệt rồi, chiều về còn một đống đồ chưa giặt.... ôi ...mệt... nhưng dù sao đượ ở bên anh là mình hạnh phúc rồi... Cố lên nào!